Chúng ta hay biết đến Doraemon là một
chú mèo máy thông minh, với chiếc túi bách bảo chứa vô vàng bảo bối thần kì. Nhưng thật ra có một Doraemon rất khác. Một Doraemon mà râu, tai, mũi và
lục lạc đều bị hỏng, không thể sửa. Một Doraemon mà túi bách bảo lộn xộn như phòng Nobita. Một Doraemon vụng về bị mất tai, lại uống lầm
thuốc, khóc lóc cả ngày. Một Doraemon nuông chiều Nobita quá mức,rồi nhiều khi chính cậu ấy lại là người bị xỏ mũi. Và nếu các bậc phụ huynh đọc được
những câu chuyện dài của họ, các vị ấy sẽ chẳng bao giờ giao con cho cậu chăm
sóc nữa. Thật ra thì Doraemon cũng là một chú mèo máy ngốc nghếch, ham ăn, mê
ngủ, làm việc gì cũng không chịu suy nghĩ kỹ càng
Nếu Doraemon là một chú mèo máy hoàn hảo,
không bị sét đánh, không bị mất một con ốc vít, không bị ngã từ tầng cao xuống
từ khi mới sinh ra, liệu cậu ấy có hiểu được những cảm giác của Nobita, một cậu
bé làm gì cũng không nhanh; sức khỏe cũng không thực sự tốt; gia đình cũng
không khá giả; và ngoại hình cũng không có gì nổi bật; đã thế lại còn chúa lười
và chúa ngủ?
Nếu Doraemon không vụng về, làm gì cũng không
bằng chúng bạn, phải bị thuyên chuyển xuống lớp kém hơn, suýt không được chọn
trong cuộc thi tài năng, luôn cảm thấy “tớ… ngốc và chậm chạp lắm, chẳng có
chút năng khiếu gì cả làm sao mà đi thi được chứ?” “Đừng vậy mà! Lợi thế của
Doraemon chính là bất kể lúc nào, cậu cũng luôn cố gắng hết sức.” Vâng! Nếu cậu
ấy không cảm thấy như vậy, liệu cậu ấy có còn cố gắng nhiều đến vậy? Doraemon
dù ngốc, dù ham ăn, mê ngủ, nhưng cậu ấy luôn luôn lo lắng cho Nobito, Nobita.
Cậu ấy là một con mèo máy vô cùng có trách nhiệm.
![]() |
| Doraemon |
01:01
Unknown

0 nhận xét :
Đăng nhận xét